muôn bà sẽ được vui vẻ. Vui vẻ, niềm vui củaa bà, Đường Triêu, anh có
hiểu không? Thế nên em không thể khóc, em đang tự nói với lòng mình
rằng, Lý Ảnh, mày không thể khóc, nếu khóc thì mày chỉ là đồ tồi. Còn
nữa, nếu như khóc, thì tất cả những quyết tâm của em đều sẽ trôi đi theo dòng nước mắt, em sẽ không thể không phơi bày tội lỗi cùa bà ra trước
cả mọi người. Đường Triêu, anh nói xem, em có thể khóc hay không? Em có
thể khóc hay không?".
Tôi giãy giụa hòng thoát ra khỏi vòng tay như gọng kìm của anh, nhìn bằng ánh mắt đầy tuyệt vọng.
"Tiểu Ảnh...". Đường Triêu còn muốn nói gì nữa nhưng tôi đã tay, sợ
anh chỉ nói thêm một câu thôi thì tôi cũng sẽ không chịu nổi nữa mà bật
khóc lên:
"Đường Triêu, lúc này chúng ta đừng nói gì nữa, anh giúp em, giúp em
dọn dẹp chỗ này như cũ, đó là cách giúp em tốt nhất hiện giờ".
Khi chúng tôi vừa dọn dẹp xong thì tiếng gõ cửa vang lên. Tôi vò đầu
mình thành rối bù, cởi áo khoác ngoài ra, chỉ mặc một chiếc áo dây trông gợi cảm. Sắp xếp đâu ra đây, tôi lại quay sang cởi bớt một khuy áo cổ
của Đường Triêu, anh nhìn tôi không biết phải làm sao. Tôi khẽ vỗ vỗ lên mặt anh hỏi: "Như vậy trông đã đủ ám muội chưa?".
Khi mở cửa ra, tôi còn làm bộ ngáp dài, sau đó vươn vai hỏi bà: "Bà ơi, sao ngồii chơi có một tẹo đã về rồi?"
Bà không nhìn tôi và Đường Triêu mà đi thẳng vào phòng mình. Khi đến cửa phòng, bà quay người lại nói với tôi:
"Bà buôn ngủ rồi, bà Lưu của cháu tuổi đã cao, nói chuyện cứ lẫn lộn lung ta lung tung ấy".
Cánh cửa đóng sầm lại, tôi và Đường Triêu đứng đó nhìn nhau. Cái trò ngụy tạo vẻ ám muội này đúng là thừa.
Ngày hôm sau tôi lấy lý do đi du lịch rồi rời nhà từ sớm với Đường
Triêu, theo kế hoạch cùng anh đến công viên nghĩa trang Cửu Thiên ở quận Thanh Phủ. Khi tôi đi bà còn tiễn ra tận cửa, trông bộ dạng lưu luyến
không rời.
Tân Tịnh được chôn ở chỗ này. Tôi với Đường Triêu chọn một khoảnh đất ở gần mộ của cô ta nhất để làm nơi chôn ông nội.
Hôm làm lễ an táng, Lâm tiên sinh cũng đến. Chúng tôi quỳ trước ngôi
mộ, tiết trời thảáng sáu nhưng lại có mưa bụi như giữa ngày xuân. Đường
Triêu cầm ô che cho tôi, mưa rơi trên mặt ô tạo thành âm thanh rì rào,
hệt như tiếng khóc thầm cùa ông trời vậy.
Chiếc áo dài xường xám được chúng tôi lót bên dưới đáy áo quan, coi
như hai người bọn họ được chôn cùng. Sư bá của Đường Triêu lầm rầm đọc
những câu gì đó trước mộ... Khi rời nghĩa trang về khách sạn đã đến gần
trưa. Trong mấy ngày đó, tôi không rơi một giọt nước mắt nào, tâm thần
luôn trong trạng thái hốt hoảng rã rời. Từ lúc rời nhà đi, tất cả mọi
việc đều do Đường Triêu thay tôi lo liệu.
Chúng tôi ở lại Thanh Phù đúng bảy ngày, coi như đã cúng tuần xong.
Buổi sáng hôm rời khỏi Thanh Phù, Đường Triêu đưa tôi đến thăm mộ ông
nội lần cuối cùng. Tôi lau chùi kỹ càng bia mộ, sau đó nhìn dòng chữ ghi trên đó, rơi giọt nước mắt đầu tiên trong suốt những ngày qua.
Mộ ông nằm cách mộ Tần Tịnh chưa tới năm mét, đứng đó nhìn sang, tôi hỏi Đường Triêu:
"Có thật là tất cả đã qua đi rồi không?". Đường Triêu gật đầu, không
nói gì. Mưa liên miên suốt mấy ngày liền không ngớt như đã xóa sạch tất
cả mọi tội lỗi trên thế gian này. Tôi ngâm ngẩm thở dài một tiếng, trong đầu chợt hiện lên từng khuôn mặt thân quen. Khuôn mặt Thanh Lâm vẫn còn nấn ná lại hồi lâu, mãi vẫn không chiu tan đi. Có lẽ đời này kiếp này
tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ thoát được khỏi sự trói buộc đó.
Tôi quỳ xuống trước mộ ông, nước mưa trên mặt đá thấm qua lớp vải
quần rồi dính lại trên đầu gối, vừa lạnh vừa cứng. Cơn mưa ngày hôm nay
đến hơi bất chợt, khi ra khỏi nhà rõ ràng trời vẫn còn nắng. Nước mưa
tuôn rơi trên thềm đá, Đường Triêu đỡ tôi đứng dậy. Trước khi đi, tôi
chợt nảy ra một ý định, bèn vạch hai chữ trên nền đất cạnh mộ: "Oan
gia".
Tất cả hận thù đều đã bị chôn vùi, nhưng trái tim vẫn không sao chôn
lấp được. Trước mắt tối hiện lên khuôn mặt già nua của bà nội, bao nhiêu năm qua bà đã không thể nào an lòng. Trong những năm tháng chiếc xường
xám bị niêm phong, tất cả đều bình yên nhưng duy chỉ có trái tim vẫn
không yên. Hôm nay đây tôi cùng rơi vào tình trạng như bà khi đó, suốt
đời này sẽ không thể nào thoát được khỏi khuôn mặt Thanh Lâm, chỉ cần
tôi nhắm mắt lại là cô ấy liền xuất hiện ngay trong trí não tôi.
"Tiểu Ảnh, mưa ngày càng lớn hơn rời, chúng ta mau về đi thôi". Đường Triêu ôm lấy vai tôi. Tôi gật đầu, tựa vào lòng anh rồi xuống núi.
Mưa như trút nước, con đường dẫn lên nghĩa trang đã trở thành một màu trắng xóa.