phố'."
Giang Á xanh mặt, chậm rãi thẳng thắt lưng, ngực kịch liệt phập phồng, thần sắc đắc ý trên mặt đã biến mất không thấy đâu nữa.
"Ngươi có điểm nào xứng với 'Ánh sáng thành phố'?" Giang Á nhấn từng
chữ nói, "Ngươi nhìn bộ dáng hiện tại của ngươi xem, tựa như một đống
giẻ rách!"
"Chẳng quan trọng." Thanh âm Phương Mộc yếu ớt mỏng manh, nhưng vô
cùng rõ ràng, "Cho dù ngươi giết ta, mọi người cũng sẽ nhớ kỹ ta."
"Sẽ không!" Giang Á mất khống chế, chỉ thẳng vào chóp mũi Phương Mộc
quát, "Chẳng bao lâu nữa đâu, người của thành phố này sẽ chứng kiến,
'Ánh sáng thành phố' lại trở về!"
Phương Mộc đột nhiên nở nụ cười, tiếng ám ách nho nhỏ, tựa hồ trong lồng ngực có hai mảnh sắt đang ma sát với nhau.
"Ngươi có thể tiếp tục giết người, ta tin ngươi nhất định sẽ làm
thế." Phương Mộc dừng lại thở hổn hển mấy hơi, "Nhưng mà, mọi người sẽ
cho rằng, ngươi chỉ là một kẻ bắt chước vụng về. Đúng không, Cẩu Đản."
Trong nháy mắt, sát khí trên mặt Giang Á vụt hiện, hắn giơ chân, hung hăng hướng trên mặt Phương Mộc đạp xuống.
"Không cho phép, gọi ta, Cẩu Đản ----- Không cho phép!"
Tiếng nện nặng nề vang trong căn phòng ngăn trống rỗng, còn nương
theo thanh âm xương cốt rạn nứt rất nhỏ. Mặt Phương Mộc đã hoàn toàn
biến dạng, từng dòng từng dòng bọt máu lớn từ trong miệng, trong lỗ mũi
ào ạt chảy ra. Theo mỗi một đòn nặng nề giáng tới, thân thể Phương Mộc
vô lực co quắp, run rẩy, anh cố gắng đưa tay ngăn cản, nhưng ngay cả nửa điểm khí lực cũng không có nữa.
Giang Á đánh mệt, lui về phía sau vài bước, tựa trên vách tường thở
hổn hển. Đầu Phương Mộc rũ xuống hướng sang một bên, cả bộ mặt nhìn qua
chỉ là một khối huyết nhục mơ hồ. Tứ chi anh rộng mở nằm trên mặt đất,
vẫn không nhúc nhích, da đã biến thành màu xanh trắng đáng sợ.
"Này!" Giang Á cắn răng, mồ hôi chảy thành sợi từ trên trán rơi xuống, "Ngươi chết rồi sao?"
Phương Mộc không chút phản ứng nào, ngực tựa hồ cũng không hề phập phồng.
"Ngươi không thể cứ như vậy mà chết được!" Hai mắt Giang Á đỏ bừng,
như phát cuồng hướng Phương Mộc quát, "Ta sẽ không để ngươi được tiện
nghi như vậy!"
Dứt lời, hắn lại xông lên, vừa cất bước, liền nhìn thấy chân Phương
Mộc thoáng co rút, ngay sau đó, một tiếng rên rỉ yếu ớt từ trong cổ họng anh ư ử chen ra.
"Ưm ---"
Thống khổ. Rối rắm. Còn mang theo sự lưu luyến của người chết đối với nhân thế cùng sự thoải mái đối mặt với kết cuộc. Tiếng ám ách tựa như
quỷ khóc, trong phòng ngăn tràn ngập mùi phoóc môn, phảng phất như tấm
lưới vô hình vững vàng bao lấy Giang Á. Giang Á kinh ngạc nhìn Phương
Mộc đã như phế nhân, ấy vậy mà không dám ra tay lần nữa.
Tiếng rên rỉ giằng co thật lâu, sau đó dần dần mỏng manh, hóa thành
liên tiếp ho khan dữ dội. Lập tức, Phương Mộc cư nhiên hắc hắc nở nụ
cười.
Tiếng cười đứt quãng, trong tai Giang Á lại như tiếng sấm chói tai.
"Ngươi cười cái gì?" Giang Á giơ một ngón tay, run run rẩy rẩy chỉ vào Phương Mộc, "Tên phế vật này ngươi cười cái gì? !"
"Thu tay lại đi, Giang Á." Phương Mộc ho ra vài ngụm bọt máu, hai mắt nửa khép nửa mở thần sắc điềm tĩnh nhìn Giang Á, "'Ánh sáng thành thị'
xong rồi. . . . . . .Hắn nên biến mất rồi. . . . . ."
Giang Á sững sờ, tay cũng cứng ngắc giữa không trung.
Hắn rốt cuộc hiểu được, Phương Mộc là tới chịu chết. Sau khi tất cả
mọi người cho rằng Phương Mộc là 'Ánh sáng thành phố', anh dùng loại
phương thức tự hủy diệt mình để dập tắt luồng cường quang nọ.
Tay Giang Á chậm rãi buông xuống, biểu cảm trên mặt từ cuồng nộ đến khiếp sợ, rồi lại đến tuyệt vọng và đau thương sâu sắc.
"Ta không dừng được. . . . . . . Không thể." Nước mắt từ trong mắt
Giang Á tràn mi, "Ta muốn thay đổi một số người. . . . . .Một số sự
tình. . . . . Ta không thể chỉ làm một nhân vật nho nhỏ bình thường. . . . . . .Ta muốn cho Ngụy Nguy biết, ta so với Tôn Phổ càng đáng giá hơn . . . . . . Ta so với tất cả đám người các ngươi đều cường đại hơn. . . . . ."
Hắn không nói được nữa, hai chân mềm nhũn, phịch một tiếng ngã ngồi trên mặt đất, đầu gác trên gối, lớn tiếng nức nở.
"Ta không thể. . . . . .Ta không dừng được. . . . . ."
Phương Mộc an tĩnh nhìn hắn, quang mang trong mắt thoáng ảm đạm xuống. Một lúc lâu, anh gian nan mở miệng, thanh âm ám ách:
"Giết người không giải quyết được bất cứ vấn đề gì. . . . . . .Người của thành phố này, không nên tín ngưỡng ngươi. . . . . ."
"Vậy bọn họ nên tín ngưỡng cái gì? Tư pháp mục nát và pháp luật không công chính?" Giang Á đột ngột phát tác, bò quỳ sang, túm chặt tóc
Phương Mộc liên tục lay động, "Bọn họ tín ngưỡng 'Ánh sáng thành phố' có gì không tốt? Tín ngưỡng thiện ác có báo ứng có gì không tốt? !"
Đầu Phương Mộc theo động tác của hắn vô lực lắc lư, trong cổ họng
cũng kèn kẹt rung động, tựa hồ tùy thời có thể tắt thở. Đến khi Giang Á
hung hăng xách anh đẩy trên mặt đất, anh mới miễn cưỡng thở ra hơi. Một
lúc lâu, Phương Mộc gian nan mở miệng, thanh âm càng thêm yếu ớt mỏng
manh.
"Đó không phải thiện ác có báo ứng. . . . . ." Nhãn cầu Phương Mộc đã bắt đầu chuyển động trì trệ, "Bản thân 'Ánh sáng thành phố' đã chính là một loại ác. . . . . ."
"Thật không?" Giang Á lau nước mắt trên mặt, ngữ khí trở nên lạnh
lùng hung ác, "Thiện cũng tốt, ác cũng tốt, ngươi không có tư cách phân
xét nữa."
Hắn đứng dậy, đi tới bên giường lò xo, mở một thùng dụng cụ nhựa ra,
từ trong đó nhấc lên một thanh chùy sắt, ước chừng trọng lượng xong,
ngoay người đi về hướng Phương Mộc.
Ngồi xổm bên cạnh Phương Mộc, Giang Á kéo đầu anh sang hướng mình.
"Nhìn ta. Đúng, cứ như vậy." Giang Á dừng ở mặt Phương Mộc, người nọ
cũng đồng dạng nhìn lại hắn, vẻ mặt an bình, khóe miệng tựa hồ còn mang
theo vẻ mỉm cười.
"Ta phải thừa nhận, ngươi là đối thủ rất tuyệt. Cùng những kẻ khác so sánh, ta thật sự không muốn giết chết ngươi." Giang Á nặn từng chữ nói, "Bất quá, nên nói tạm biệt rồi."
Dứt lời, hắn nhắm ngay trán Phương Mộc, chậm rãi giơ chùy sắt trong tay lên. . . . . .
Thình lình đỉnh đầu truyền đến thanh âm bang bang, tựa hồ đang có người liều mạng gõ cánh cửa cuốn của quán cafe.
Giang Á cả kinh, chùy sắt cũng ngưng giữa không trung. Ngay thời khắc hắn do dự, tiếng đập cửa càng thêm vang dội.
Hắn nhìn Phương Mộc, người nọ mặt không chút thay đổi nhìn hắn, bộ
dáng thờ ơ. Không kịp nghĩ nhiều, hắn xoay chùy sắt ở bên hông, bước
nhanh ra khỏi phòng ngăn, xuyên qua tầng hầm, dọc theo bậc thang gỗ bò
lên.
Đã trễ thế này, còn ai tới nữa? Cảnh sát? Nếu không mở cửa, bọn họ có thể phá cửa sổ mà vào không? Cửa sau có bị phát hiện chưa? Hiện tại
chạy trốn còn kịp không?
Trong nháy mắt, vô số dấu chấm hỏi nảy lên trong lòng Giang Á. Hắn
một bên khẩn trương tự hỏi, một bên từ tấm ván gỗ nhô đầu ra, một thoáng đó, Phương Mộc vẫn tê liệt ngã trên mặt đất đột ngột co rúm. Ngay sau
đó, cằm bắt đầu mấp máy, đầu lưỡi ở giữa khoang miệng gian nan quấy tới
quấy lui, vài giây sau, một gói bao cao su trộn lẫn bọt máu và răng gãy, xương gãy, từ trong miệng anh phun ra.
Phương Mộc thở dốc vài cái, tay trái cầm lấy gói bao cao su, cắn mép
bao bên ngoài, xé mở. Đồng thời, anh giơ lên tay phải của mình, đưa đến
trước khuôn mặt đã sưng tấy không chịu nổi của mình, tận lực quan sát.
Trong kẽ móng tay của ngón giữa tay phải, một chút da thịt dính máu mơ hồ có thể thấy được.
Trên mặt Phương Mộc lộ ra biểu tình vui mừng, anh đem ngón giữa tay
phải nhét vào trong miệng, bằng cảm giác của răng sắp xếp ngay khớp
xương tay. Làm xong việc này, anh thoáng nghỉ tạm một chút, tựa hồ đang
cố gắng tập trung khí lực vốn đã không nhiều lắm. Lập tức, toàn thân anh căng thẳng, hung hăng cắn xuống.
Đau nhức khiến cho thân thể Phương Mộc vùng dậy, anh cong thắt lưng,
hai mắt trợn tròn, trong miệng mơ hồ không rõ mà gầm nhẹ. Đau đớn cực độ khiến thần trí vốn không rõ ràng của anh cơ hồ muốn hôn mê, song anh
biết giờ phút này trăm triệu lần không thể xả hơi, nếu không sẽ đem tất
cả công sức bỏ biển. Trong ý thức còn sót lại của anh, chỉ còn một ý
niệm trong đầu: Cắn đứt nó.
Sau khi tập hợp khí lực trong từng ngóc ngách của cơ thể, theo một
tiếng "Rộp" giòn vang, ngũ quan Phương Mộc chợt vặn vẹo vào nhau, một
dòng máu tươi từ trong miệng anh tuôn ra. Anh co quắp, dùng đầu lưỡi đẩy đoạn ngón tay từ trong miệng ra.
Thời gian đã không còn nhiều, Giang Á rất nhanh sẽ trở lại phòng
ngăn. Đầy mặt Phương Mộc đều là máu loãng và mồ hôi, run rẩy đem đoạn
ngón tay cất vào trong gói, rồi nhét bao cao su vào trong, sau khi miễn
cưỡng cột thành nút chết, đưa đến bên mép. . . . . . .
Lúc này một trận tiếng bước chân nhẹ nhàng xuất hiện ở cửa phòng ngăn.
Giang Á từ trong cửa gỗ bò ra, cũng không nóng lòng đến cạnh cửa xem
xét, mà là vọt trước vào phòng vệ sinh, xuyên qua hành lang, hé mở cánh
cửa sau, nhìn quanh bên ngoài.
Ngoài cửa như trước là một vùng đồng không mông quạnh hoàn toàn yên
tĩnh, chỉ có cuồng phong cuốn tung bông tuyết, tung bay đầy trời.
Hắn nhíu mày, khóa kỹ cửa sau rồi bước nhanh trở lại trong sảnh ăn.
Tiếng đập cửa đã ngừng lại, Giang Á đi tới cạnh cửa, sau khi mở cửa thủy tinh, dán lỗ tai trên cửa cuốn, ngoại trừ gió lạnh gào thét, chẳng nghe được chút âm thanh dị thường nào.
Giang Á do dự một chút, đi tới cạnh cửa sổ gần cửa nhất, nhấc lên một góc màn, cẩn thận nhìn trộm ra phía ngoài.
Trên mặt đường trống rỗng không hề có dấu chân, chỉ có một trản đèn
đường cách đó không xa uể oải lập lòe, dưới ánh sáng của nó, tuyết dưới
cột đèn khi thì trắng noãn, khi thì mờ nhạt.
Tiếng đập cửa vừa rồi, có lẽ là gió thổi động cánh cửa cuốn, có lẽ là một thằng cha say rượu nào đó đi về đêm.
Giang Á thở dài một hơi, buông bức màn, xoay người đi về hướng quầy
bar. Mới vừa cất bước, chợt nghe thấy dưới chân truyền đến một tiếng
"Răng rắc". Hắn vô thức theo tiếng động nhìn lại, nhìn thấy một điện
thoại di động đang bị dẫm nát dưới đế giày của mình.
Phím ấn của điện thoại di động bị chạm đến, màn hình cũng sáng lên.
Giang Á nhìn điện thoại di động, lập tức ý thức được đây là của Phương
Mộc. Mặc kệ là cố ý, hay vô tình rơi ở đó, thứ này cũng không thể tiếp
tục tồn tại.
Giang Á không chút do dự, nhấc chân liên tục giẫm lên vài cái, màn
hình điện thoại di động lập tức tắt ngúm, cả thân máy cũng nát bét.
Giang Á nhặt bộ hài cốt của chiếc điện thoại lên, gỡ xuống pin, lại rút
thẻ điện thoại, tiện tay ném vào trong thùng rác bên quầy bar.
Chui xuống phòng lưu trữ ngầm, trở lại phòng ngăn, Giang Á nhìn thấy
Phương Mộc cả người trần truồng vẫn như trước không nhúc nhích nằm trên
mặt đất lạnh như băng.
Trải qua một hồi sợ bóng sợ gió vừa rồi, uể oải tích lũy suốt cả buổi tối trong nháy mắt liền tràn ngập toàn thân Giang Á. Hắn đột nhiên cảm
thất mất hứng, càng nhiều chính là sợ hãi.
Người huyết nhục mơ hồ, mặt mũi biến dạng trước mắt này quả thực là
một thằng cha ương ngạnh đến đáng ghét, cho dù đang lúc hấp hối, vẫn
không